<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?><feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom" ><generator uri="https://jekyllrb.com/" version="4.0.1">Jekyll</generator><link href="https://hithesun.com//feed.xml" rel="self" type="application/atom+xml" /><link href="https://hithesun.com//" rel="alternate" type="text/html" /><updated>2024-01-12T16:38:47+00:00</updated><id>https://hithesun.com//feed.xml</id><title type="html">hi.thesun</title><subtitle>để mặt trời soi rõ thân tâm này.
</subtitle><author><name>Trí Thông</name></author><entry><title type="html">viễn cảnh lý tưởng</title><link href="https://hithesun.com//log/2024/01/01/vien-canh-ly-tuong.html" rel="alternate" type="text/html" title="viễn cảnh lý tưởng" /><published>2024-01-01T00:00:00+00:00</published><updated>2024-01-01T00:00:00+00:00</updated><id>https://hithesun.com//log/2024/01/01/vien-canh-ly-tuong</id><content type="html" xml:base="https://hithesun.com//log/2024/01/01/vien-canh-ly-tuong.html"><![CDATA[<p>Trong quyển Kỹ Năng Buông Bỏ của Leo Babauta mà em <a href="[url](https://leqa.xyz/)">Quốc Anh</a> có giới thiệu mình mấy hôm trước có nói về khái niệm “những viễn cảnh lý tưởng”. Đó là những dòng suy tưởng và luôn mong cầu mọi việc phải diễn ra theo ý của mình hoặc theo những tưởng tượng của mình, mà gần như đa phần nó là hoàn hảo là luôn trọn vẹn khi nghĩ về.</p>

<p>Ấy vậy mà, nó đâu có dễ dàng đến vậy và đa phần đều là những tham cầu vi tế len lỏi vào và xây dựng nên.
Giả sử tui có một cái điện thoại không quá xuất sắc, flagship… nhưng nó đủ dùng và tui dùng nó để giải quyết mọi công việc hằng ngày của tui. Không một chút vấn đề.</p>

<p>Nhưng, đùng một ngày trong đầu tui có những ý tưởng kiểu như: “sao điện thoại mình to vậy, cấn túi thật”, “hay mình theo đuổi tối giản công nghệ”, “một cái điện thoại e-ink thì sao ha, có vẻ sẽ đỡ hại mắt”, “hay mua một cái đt trắng đen để khỏi lướt điện thoải nữa”, “nhưng có vẻ một cái điện thoại nhỏ hay trắng đen có vẻ bất tiện thật”, “hay mình dùng 2 cái cùng lúc đỡ phải lằn tăn…”</p>

<p>Vậy đó, cho tới khi nhìn lại những dòng này, tui đã thực sự đứng bên ngoài những dòng suy nghĩ đó và rùng mình. Chuyện lý tưởng hóa về một cái điện thoại tối giản nhỏ gọn, nó tiêu hao năng lượng, nó làm tui chất chứa hàng loạt thứ trong đầu, xem review, mua bán trao đổi, cài ứng dụng, hàng loạt thứ phải làm và rất vô nghĩa.</p>

<p>Thay vào đó, nếu nhận ra sớm hơn về điều này, tui chỉ cần cầm chiếc điện thoại mình đang có trong tay và nói cảm ơn nó mỗi ngày vì đã còn hoạt động tốt và giúp tui giữ liên lạc khi cần, phản hồi công việc, nghe Pháp thoại của các Thiền Sư, chỉ vậy thôi, nhẹ nhàng không phiền não.</p>

<p>Vậy nên, tui vẫn đang thực tập nhận diện ra các viễn cảnh lý tưởng sinh khởi mỗi ngày và chỉ đơn giản là buông bỏ nó.</p>

<p>Hãy hít thở, hãy là bản thân mình ngay tại đây.</p>

<p>Là đủ tốt rồi</p>

<p>T.
001/365</p>]]></content><author><name>Trí Thông</name></author><category term="log" /><summary type="html"><![CDATA[Trong quyển Kỹ Năng Buông Bỏ của Leo Babauta mà em Quốc Anh có giới thiệu mình mấy hôm trước có nói về khái niệm “những viễn cảnh lý tưởng”. Đó là những dòng suy tưởng và luôn mong cầu mọi việc phải diễn ra theo ý của mình hoặc theo những tưởng tượng của mình, mà gần như đa phần nó là hoàn hảo là luôn trọn vẹn khi nghĩ về.]]></summary></entry><entry><title type="html">nhìn nắng</title><link href="https://hithesun.com//log/2023/09/14/nhin-nang.html" rel="alternate" type="text/html" title="nhìn nắng" /><published>2023-09-14T00:00:00+00:00</published><updated>2023-09-14T00:00:00+00:00</updated><id>https://hithesun.com//log/2023/09/14/nhin-nang</id><content type="html" xml:base="https://hithesun.com//log/2023/09/14/nhin-nang.html"><![CDATA[<p>Nắng tràn vào bàn làm việc,</p>

<p>Vệt nắng lúc dài lúc ngắn, lúc đậm lúc nhạt không theo một quy luật nào, thật tự nhiên. Ngồi đó thật yên, đôi lúc bạn và tôi chỉ cần nhìn chậm lại, thật chú tâm, nhìn thật rõ tường chi tiết của khung cảnh, của vật thể đó - chúng ta sẽ thấy được sự mầu nhiệm.</p>

<p>Dầu vậy giây phút đó thật ngắn ngủi, cả bạn và tôi đều từng trải qua những giây phút vi tế đó hằng ngày nhưng phần lớn cái thực tại mà ở đó công việc và suy nghĩ là quan trọng kéo cả bạn và tôi về, rồi ta lại quay cuồng với nó.</p>

<p>Một đoạn trích trong quyển <strong>“Tuyết giữa mùa hè” của Ngài Sayadaw U Jortika</strong> mà tôi đang đọc và rất thích:</p>

<blockquote>
  <p>Sati (chánh niệm) sự hiện diện của tâm, hoặc sự ý thức về chính mình. Đó là sự hay biết bất cứ những gì đang diễn ra trong hiện tại mà không có bất cứ một định kiến nào.</p>
</blockquote>

<blockquote>
  <p>Điều quan trọng nhất là hay biết về chính tâm mình.</p>
</blockquote>

<blockquote>
  <p>Chánh niệm là một phần bản chất của chúng ta. Nó có thể được phát triển một cách tự nhiên và dễ dàng.</p>
</blockquote>

<blockquote>
  <p>Điều duy nhất bạn kinh nghiệm trực tiếp được là tâm, bao gồm các suy nghĩ, cảm xúc - tình cảm, thái độ… Tất cả mọi thứ khác chỉ là suy diễn. Ngay cả khi bạn nhìn xuống hai bàn tay mình và cho rằng mình nhìn thấy hình dáng, màu sắc của nó, mỗi việc đó thôi cũng đã phải đi qua rất nhiều công đoạn. Làm thế nào để thấy được hình dáng và màu sắc? Cài gì là hình dáng? Và cái gì là màu sắc?</p>
</blockquote>

<blockquote>
  <p>Tuyết giữa mùa hè - Ngài Sayadaw U Jortika</p>
</blockquote>

<p>Bạn có thể thử như Ngài U Jortika, bạn cũng sẽ có cảm giác, khi chú tâm vào một vật hay sự việc gì đó ở bên ngoài, hay khi nhìn vào khoảng giữa của sự nhận thức và thân thể này, bạn sẽ cảm nhận được một dòng năng lượng hay một trạng thái rỗng không mà nhẹ tênh.</p>

<p>Tôi đang thực hành nhìn tâm mình và bạn có đang như vậy không?</p>]]></content><author><name>Trí Thông</name></author><category term="log" /><summary type="html"><![CDATA[Nắng tràn vào bàn làm việc,]]></summary></entry><entry><title type="html">ghi chú và sau đó là gì?</title><link href="https://hithesun.com//log/2023/09/12/ghi-chu-va-sau-do.html" rel="alternate" type="text/html" title="ghi chú và sau đó là gì?" /><published>2023-09-12T00:00:00+00:00</published><updated>2023-09-12T00:00:00+00:00</updated><id>https://hithesun.com//log/2023/09/12/ghi-chu-va-sau-do</id><content type="html" xml:base="https://hithesun.com//log/2023/09/12/ghi-chu-va-sau-do.html"><![CDATA[<blockquote>
  <p>Đôi lúc tôi nghĩ chụp ảnh phim cũng như cuộc đời của chúng ta, có những tấm ảnh chúng ta nhận dạng được rất nhanh, biết là đã chụp khi nào ở đâu, vì nó thân thuộc, nhưng cũng có những tấm ảnh vì một sự cố ánh sáng nào đó khiến nó nhạt nhòa hoàn toàn, không thể hình dung, không thể nhớ rõ bản thân đã bấm máy khi nào nữa… Cuộc đời cũng vậy, nhịp điệu hối hả, nhanh, chậm, tỏa sáng, vụt tắt. Đủ cả. Bỗng dưng tôi nghĩ, không ghi lại, không viết lại để đó, cứ để nó trôi qua theo năm tháng, liệu 20 30 năm nữa, bản thân ta còn lại gì để nhớ, để kể về những điều đã quá? Vậy nên, tôi sẽ chụp sẽ viết, như một cơ hội cho bản thân, một manh mối để nhớ lại những khoảnh khắc đã diễn ra trong cuộc đời này.</p>
</blockquote>

<p>Đó là tôi của 6 năm trước.
Thời điểm viết những dòng chữ trên, tôi cảm nhận rõ được sự mong mỏi, niềm hào hứng và nhiệt thành vì mục đích gì? để ghi chú và cái gì đó để nhìn lại về bản thân tôi của trước đây. Và rồi, tôi không có thêm một note hay ghi chép nào sau đó cả, trống rỗng và rỗng không. Nhìn lại thì cái động lực kia bị bản ngã xô đẩy cuốn theo một vệt dài các say mê tham đắm vào thú vui, sự giải trí, vào thiết bị máy ảnh, đồ chơi âm thanh, thiết bị công nghệ… Sự không hài lòng, muốn nhiều hơn là bản chất cố hữu của Bản Ngã - ở thời điểm đó tôi chưa đủ duyên để hiểu được điều này, nên tôi cứ chạy cứ theo đuổi những phù phím bỏ qua hết những điều mà đáng ra là quan trọng.</p>

<p>Rồi thì, giây phút hiện tại này, của 6 năm sau đó. Tôi cảm giác thân tâm mình có nhiều biến chuyển hơn, tôi biết đến pháp, dù chưa thực sự am tường, còn phải học tập cố gắng rất nhiều nhưng có một sự thay đổi và lan toả trong thân này. Vạn pháp đều do duyên, sâu sắc lắm.</p>

<p>Và, duyên đến, đây là lúc để bắt đầu lại lần nữa, tôi cũng không rõ sẽ đến đâu, tôi cũng không muốn truy cầu thêm, cảm giác tâm quân bình không quá say sưa, không quá thích thú, cứ làm đã cứ viết đã. Vậy thôi.</p>

<p>Cảm ơn em <a href="https://leqa.xyz/">Quốc Anh</a> đã truyền cảm hứng cho anh.
#0001 - T.</p>]]></content><author><name>Trí Thông</name></author><category term="log" /><summary type="html"><![CDATA[Đôi lúc tôi nghĩ chụp ảnh phim cũng như cuộc đời của chúng ta, có những tấm ảnh chúng ta nhận dạng được rất nhanh, biết là đã chụp khi nào ở đâu, vì nó thân thuộc, nhưng cũng có những tấm ảnh vì một sự cố ánh sáng nào đó khiến nó nhạt nhòa hoàn toàn, không thể hình dung, không thể nhớ rõ bản thân đã bấm máy khi nào nữa… Cuộc đời cũng vậy, nhịp điệu hối hả, nhanh, chậm, tỏa sáng, vụt tắt. Đủ cả. Bỗng dưng tôi nghĩ, không ghi lại, không viết lại để đó, cứ để nó trôi qua theo năm tháng, liệu 20 30 năm nữa, bản thân ta còn lại gì để nhớ, để kể về những điều đã quá? Vậy nên, tôi sẽ chụp sẽ viết, như một cơ hội cho bản thân, một manh mối để nhớ lại những khoảnh khắc đã diễn ra trong cuộc đời này.]]></summary></entry><entry><title type="html">wonderful being - sự biểu hiện</title><link href="https://hithesun.com//log/2022/09/01/wonderful-being-su-bieu-hien.html" rel="alternate" type="text/html" title="wonderful being - sự biểu hiện" /><published>2022-09-01T00:00:00+00:00</published><updated>2022-09-01T00:00:00+00:00</updated><id>https://hithesun.com//log/2022/09/01/wonderful-being-su-bieu-hien</id><content type="html" xml:base="https://hithesun.com//log/2022/09/01/wonderful-being-su-bieu-hien.html"><![CDATA[<p>Trong chuyến đi vừa rồi, cơ duyên đọc được quyển “Không sinh, Không diệt, đừng sợ hãi” của thầy. Mọi khái niệm, những dẫn chứng và ví dụ qua từng lời thầy viết, cứ xoay mãi trong đầu.</p>

<p>5h15 sáng, mưa phùn nhẹ ở biển, che dù cùng cái máy ảnh đi thẳng ra biển. Vì mưa từ đêm nên mình cứ đinh ninh sẽ không thể nào thấy được mặt trời. Biển mạnh sóng cứ đánh vào bờ, thầy nói sóng cũng là nước, sóng đẹp xấu, cao thấp vẫn cũng là nước không khởi đầu không kết thúc.</p>

<p>Và rồi, đến khoảnh khắc này…
Cảm nhận mặt trời nhô lên, tia nắng như soi rọi xuyên qua người, như thể là một.</p>

<p>lòng biết ơn ngập tràn</p>]]></content><author><name>Trí Thông</name></author><category term="log" /><summary type="html"><![CDATA[Trong chuyến đi vừa rồi, cơ duyên đọc được quyển “Không sinh, Không diệt, đừng sợ hãi” của thầy. Mọi khái niệm, những dẫn chứng và ví dụ qua từng lời thầy viết, cứ xoay mãi trong đầu.]]></summary></entry></feed>